nghị lực

Saturday, December 27, 2014

Cô bé không tay và ước mơ làm cô giáo

Dù không có hai cánh tay,  làm thành thạo mọi việc cá nhân từ mặc áo, chải đầu, đánh răng… rồi làm các việc nhà, từ việc kẹp cây chổi quét nhà bằng… cổ, nhen lửa nấu cơm, rửa chén bát… Đặc biệt, Honh là một trong 3 học sinh giỏi nhất lớp.
Sinh ra không có hai cánh tay như mọi người, cô bé Honh (trú làng Krối, xã Đăk Smar, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai) bị dân làng xem là “con ma” với những ánh mắt kỳ thị. Nhưng qua thời gian, Honh đã chứng minh cho mọi người thấy em không chỉ là một người bình thường mà còn là người có  phi thường.
“Con ma không tay”
Chị Đinh Thị En (SN 1976) vẫn còn nhớ như in câu chuyện cách đây 13 năm. Vào một đêm mưa, chị hạ sinh một bé gái, nhưng hỡi ôi, hình hài ấy lại thiếu hai cánh tay. Thay vì vui mừng, thì chị rơi vào sợ hãi, thét lên và ngất xỉu.
Nghe vợ thét, anh Đinh Đeng (SN 1971) chạy vội đến bên vợ thì không tin nổi khi nhìn thấy đứa con “kỳ dị” của mình. Mặc trời mưa tầm tã, anh vẫn chạy khắp làng báo tin với mọi người đến xem thử có phải vợ mình vừa mới hạ sinh ra một “con ma” hay không.
Khi “mục sở thị” cháu bé, mọi người phán rằng gia đình Đeng bị Yàng (trời) phạt nên mới sinh con như vậy.
Suốt 3 ngày sau đó, chị En chỉ biết khóc vì quá thương đứa con tội nghiệp của mình. Còn anh Đeng thì nghĩ ra viễn cảnh “rồi nó cũng sẽ nằm im một chỗ cho đến cuối cuộc đời chứ không làm được gì”. Quá buồn, anh chỉ biết tìm đến rượu giải sầu, nhưng trong men rượu, anh lại càng thương con hơn vì: “Trong làng này ai cũng đủ tay, đủ chân, riêng chỉ mỗi con gái mình phải chịu thiệt thòi như vậy”. Từ đó, Honh được lớn lên trong vòng tay yêu thương và sự chăm sóc chu đáo của người thân.
Sinh con ra không có đôi cánh tay, vợ chồng anh Đinh Đeng và chị Đinh Thị En (người dân tộc Ba Na, trú làng Krối, xã Đăk Smar, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai) cũng chỉ nghĩ như bao người dân làng khác là gia đình mình bị Yàng (trời) phạt nên mới sinh con như vậy. Do vậy, anh chị cũng không đưa con đi khám bệnh để tìm hiểu nguyên nhân tại sao con mình bị khiếm khuyết cơ thể như thế.
May mắn, Honh vẫn phát triển như những đứa trẻ khác, duy chỉ thiếu đôi cánh tay nên cuộc sống sinh hoạt của em gặp muôn vàn khó khăn. Thời gian đầu, tất cả mọi sinh hoạt của em đều do bố mẹ và người anh trai Đinh Ol (SN 1998) giúp đỡ. Nhưng ở đời Yàng chẳng bao giờ lấy hết của ai cái gì, khi “lấy” của Honh đôi tay thì bù lại, Yàng đã ban cho em một đôi chân cực kỳ khéo léo. Khi lên 7 tuổi, với ý chí kiên định và sự quyết tâm của mình, Honh đã quyết tâm từ chối mọi sự giúp đỡ của người thân. Em bắt đầu lấy đôi chân khéo léo của mình bù vào đôi tay khiếm khuyết.
 Chỉ vài tháng sau, tất cả mọi việc từ mặc áo, chải đầu, đánh răng… Honh đều làm thành thạo từ đôi chân của mình. Thương cha mẹ và anh trai vất vả, Honh bắt đầu tập làm các việc nhà, từ việc kẹp cây chổi quét nhà bằng… cổ, rồi nhen lửa nấu cơm, nước cho gia đình đến việc gom chén bát đi rửa… tất cả mọi việc Honh làm không thua kém một người có đôi tay lành lặn.
Cô bé dùng chân chải tóc một cách dễ dàng.
Cô bé dùng chân chải tóc một cách dễ dàng.

Honh dùng cổ quét nhà...
Honh dùng cổ quét nhà…

...và cõng em trên vai.
…và cõng em trên vai.
Ham học chữ
Khi Honh lên 8 tuổi, trong một buổi trưa, thấy anh trai (khi đó học lớp 2) đang làm bài tập về nhà, cô bé đã tiến lại gần, mượn bút, vở của anh và dùng chân viết một số chữ cái khá thành thạo.
Thấy con gái đam mê con chữ, ngay ngày hôm sau, anh Đinh Đeng dẫn bé Honh đến trường mẫu giáo để xin học. Được đi học, với Honh mỗi ngày trôi qua là một niềm hạnh phúc. Dù không có đôi tay, nhưng bù lại với sự chăm chỉ và lòng quyết tâm của mình, Honh không những không thua kém bạn bè mà em còn giỏi giang hơn các bạn: “Cô giáo chỉ cần nói một lần là em nhớ ngay”, Honh tâm sự.
Không có tay, Honh dùng răng tháo cặp ra khỏi vai.
Không có tay, Honh dùng răng tháo cặp ra khỏi vai.

Honh dùng chân mở vở như các bạn bình thường khác.
Honh dùng chân mở vở như các bạn bình thường khác.

Em viết chữ khá đẹp.
Em viết chữ khá đẹp.
Ham học, năm nào Honh cũng đạt danh hiệu học sinh giỏi và hiện tại em là một trong 3 học sinh giỏi nhất của lớp 5B, Trường Tiểu học Đăk Smar. Không chỉ học giỏi, Honh còn có năng khiếu vẽ tranh rất đẹp.
Đáng khâm phục hơn, ngoài thời gian đi học, Honh còn giúp gia đình bằng cách nấu cơm, giặt đồ, xay gạo, giữ em… và đặc biệt là đi mót bắp. “Cây bắp nào cao to quá, em dùng chân đạp ngã cây xuống, rồi dùng chân rứt quả bắp bỏ vào gùi mang về cho bố mẹ”, Honh hào hứng kể.
Nấu nước...
Nấu nước…

...và múc nước mời khách.
…và múc nước mời khách.
Cô Lê Thị Tuyết – giáo viên chủ nhiệm lớp 5B cho biết: “Tuy cơ thể bị khiếm khuyết nhưng Honh luôn là học sinh chăm ngoan nhất lớp, học không thua kém bất kì bạn nào, luôn đứng đầu lớp. Honh viết chữ lên tấm bảng giáo viên rất đẹp, đều và thẳng. Ngoài ra, Honh hát cũng rất hay”.
Chị Nguyễn Thị Phương, cán bộ Lao động TBXH xã Đăk Smar cho biết, năm nào Honh cũng nhận được học bổng trẻ em nghèo vượt khó của tỉnh Gia Lai. Năm 2013, Honh đã được nhận thêm học bổng Việt – Nhật và có nhiều người liên hệ xin em về nuôi nhưng gia đình không đồng ý.
Nói về con gái của mình, anh Đeng tự hào: “Hồi sinh nó ra, vợ chồng mình sợ lắm, sau đó thì thương nó lắm. Cứ nghĩ Honh không làm được gì, nhưng ai ngờ con mình lại làm giỏi giống như người bình thường, bây giờ mình rất tự hào về con”.
Chia sẻ về ước mơ của mình, Honh bộc bạch: “Em sẽ cố gắng học để sau này trở thành cô giáo dạy cho học sinh như cô giáo em bây giờ”.

Theo dantri.com.vn

Học sinh khuyết tật sẽ được miễn, giảm học phí

Đó là nội dung đáng quan tâm trong Văn bản số 71/KH-UBND – kế hoạch trợ giúp (NKT) năm 2013, vừa được UBND tỉnh ban hành. Mục tiêu của kế hoạch là tăng cường khả năng tiếp cận các chính sách và dịch vụ cho NKT thông qua việc đánh giá các quy định và luật pháp liên quan; đồng thời tăng cường khả năng thực hiện và thực thi Luật NKT trên địa bàn tỉnh, góp phần giúp NKT nâng cao đời sống, hòa nhập cộng đồng xã hội.
Mục tiêu cụ thể của kế hoạch này là tuyên truyền nâng cao nhận thức của các cấp, các ngành của công đồng dân cư về công tác  và NKT. 100% NKT nặng và NKT đặc biệt nặng được hưởng trợ cấp xã hội hàng tháng, được hưởng bảo hiểm y tế và được hỗ trợ mai tang phí khi chết theo quy định; hộ gia đình đang trực tiếp nuôi dưỡng chăm sóc NKT đặc biệt nặng và cá nhân, gia đình nhận nuôi dưỡng, chăm sóc NKT đặc biệt nặng thì được hưởng trợ cấp xã hội hàng tháng.
Phấn đấu các cơ sở y tế tuyến tỉnh và tuyến huyện triển khai các dịch vụ phát hiện sớm các khiếm khuyết và dị tật thai nhi; 80% người mù lòa được  mắt ghép thủy tinh thể; 85% NKT vùng hàm mặt; 50% NKT tim mạch và người khuyết tật các dạng khác được  chỉnh hình; ít nhất 50% số huyện, thị xã và 40% số xã, phường, thị trấn trên địa bàn tỉnh được triển khai công tác phục hồi chức năng dựa vào cộng đồng. 100%  khuyết tập được miễn, giảm  và các khoản đóng góp xây dựng trường trong mỗi năm học; phấn đấu tạo điều kiện 80% trẻ em khuyết tập và NKT được tiếp cận giáo dục dưới mọi hình thức; 100% sinh viên trường Cao đẳng Sư phạm được đào tạo về nội dung giáo dục khuyết tật; 80% giáo viên thuộc các trường trong tỉnh được bồi dưỡng, nâng cao trình độ về giáo dục khuyết tật hòa nhập.
Giải quyết cho 100% NKT còn khả năng lao động, có nhu cầu và đủ điều kiện được vay vốn từ Ngân hang Chính sách xã hội và các nguồn quỹ khác để phát triển sản xuất tăng thu nhập; tổ chức dạy nghề, tạo việc làm miễn phí mỗi năm khoảng 50 NKT còn khả năng lao động, cón hu cầu học nghề. Ít nhất 30% NKT được tham gia các hoạt động văn hóa, thể dục, thể thao vui chơi giải trí và du lịch, trong đó 30% NKT có năng khiếu phát triển tài năng, năng khiếu về văn hóa, nghệ thuật, tham gia sang tác, biểu diễn nghệ thuật.
100% các công trình công cộng xây dựng mới, 30-50% công trình công cộng xây dựng cũ và giao thông công cộng được xây dựng, cải tạo nâng cấp phù hợp với việc tiếp cận sử dụng của NKT. Ít nhất 50% đội ngũ cán bộ, nhân viên thuộc các cơ quan tổ chức hoạt động trong lĩnh vực hỗ trợ NKT được đào tạo nâng cao năng lực, kiến thức cơ bản về xây dựng và kỹ năng thực hiện các hoạt động hỗ trợ NKT.

Đam mê nghề của cô giáo khiếm thị

Chứng bệnh basedow quái ác đã cướp đi ánh sáng trong đôi mắt chị. Một lần tình cờ chị mở chiếc đài mà ba chị tặng, nghe được thông tin Hội Người mù Thừa Thiên – Huế tuyển giáo viên dạy học sinh khiếm thị. Thông tin đó như ngọn lửa thổi lên niềm hy vọng…

“Ngã rẽ cuộc đời tui bắt đầu từ cái đài mà ba tặng khi tui bị mù cả hai mắt”, người phụ nữ ấy đã tâm sự như vậy về cuộc đời mình. Đã 13 năm từ ngày chị rời Hòa Bình vào Huế. Chừng đó thời gian vẫn không làm nguôi ngoai tình cảm khắc sâu trong trái tim chị, từng dòng suối, ngọn đồi, bản làng người Mường và nỗi nhớ mẹ già cứ ùa về. Nhưng, trên tất cả những nỗi nhớ đó là niềm đam mê nghề cùng tình thương yêu những con người nơi đất khách đã níu chân chị.
 
Chị là , người dân tộc Mường ở xã Yên Phú, huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình, đang công tác tại Trung tâm Giáo dục – Hướng nghiệp trẻ em mù tỉnh Thừa Thiên – Huế. 
Cô Bùi Thị Xím đang dạy chữ Braille cho các em trong Trung tâm Giáo dục - Hướng nghiệp trẻ em mù tỉnh Thừa Thiên Huế.
Cô Bùi Thị Xím đang dạy chữ  cho các em trong Trung tâm Giáo dục – Hướng nghiệp trẻ em mù tỉnh Thừa Thiên Huế.
Tài năng nở muộn
Từ khi vào Huế, mọi người trong Trung tâm gọi chị bằng cái tên thân mật là cô Mai. Biết chị từ xa đến, lạ nước lạ cái, lại thân cô thế cô nên mọi người dành cho chị phần quan tâm đặc biệt. Hội tạo điều kiện để chị nhanh chóng làm quen công việc, hòa đồng với môi trường mới, chung tay giúp chị mổ mắt, điều trị bệnh bướu cổ. Thời gian sau, Hội cử chị đi học 9 tháng ở Hà Nội về kỹ năng dạy chữ Braille…
Tại đây, chị Xím tình cờ bén duyên với môn bơi lội. Qua những lần tổ chức đi chơi biển, mọi người trong Trung tâm phát hiện tài năng đặc biệt của chị. Ông Lê Văn Lộc, Chủ tịch Hội người mù Thừa Thiên – Huế chia sẻ, không ai ngờ người phụ nữ gốc gác núi rừng lại có khả năng bẩm sinh về bơi lội như vậy. Hóa ra hồi nhỏ do nhà gần sông, chị Xím thường được các anh cho đi theo tập bơi. Lên 5 tuổi chị đã bơi sành sỏi.
Trung tâm quyết định cử chị đi tập luyện. “Hai HCV ở cự li 50m và 100m bơi tự do trong Đại hội thể dục thể thao  toàn quốc lần thứ 2, được tổ chức tại Huế năm 2002 là thành quả đầu tiên chứng minh cho những nỗ lực của Xím”, ông Lộc kể.
Đến nay, bảng thành tích bơi lội của chị đã lên đến con số 26 huy chương các loại. Paragame 6 tổ chức tại Indonesia chị đoạt 1 HCV và 1 HCB ở cự li 100m và 50m tự do. Chủ tịch nước đã tặng chị Huân chương Lao động hạng ba về thành tích xuất sắc. Ngoài ra, chị còn nhận nhiều bằng khen, giấy khen của Thủ tướng Chính phủ, UBND tỉnh Thừa Thiên Huế và Hội Liên hiệp phụ nữ tỉnh.
Lửa nhiệt huyết
Chị Xím là con thứ hai trong gia đình có ba anh chị em, được cha mẹ cho ăn học tử tế. Tốt nghiệp PTTH, chị theo học Trường cao đẳng Sư phạm Hòa Bình. Nhưng số phận không mỉm cười với chị. Sau lần kết thúc kỳ thi tốt nghiệp cuối khóa học, chị về thăm nhà. Nhưng lần về thăm đó là lần cuối cùng chị được nhìn thấy ngôi nhà và những người thân yêu của mình. Chứng bệnh basedow quái ác đã cướp đi ánh sáng trong đôi mắt chị.
Lửa nhiệt huyết, hoài bão của người phụ nữ trẻ gần lụi tắt. Một lần tình cờ chị mở chiếc đài mà ba chị tặng, nghe được thông tin Hội Người mù Thừa Thiên – Huế tuyển giáo viên dạy học sinh khiếm thị. Thông tin đó như ngọn lửa thổi lên niềm hy vọng. Chị mạnh dạn viết liên tục hai lá thư cho Hội, nguyện vọng rời quê vào đây đi dạy.
Cha mẹ không muốn đứa con gái thiệt thòi lại một lần nữa sống một thân một mình ở nơi chưa hề đặt chân đến. Nhưng rồi sự mạnh mẽ, sống chết với quyết tâm không không chịu làm người tàn phế của con khiến bố mẹ chị phải xuôi lòng.
Thời gian thấm thoắt trôi đi, giờ chị đã 39 tuổi. Sự trẻ trung, năng động hồi nào giờ được thay bằng nghị lực thép, sự trải nghiệm theo thời gian. Nói là vậy nhưng nỗi lòng người phụ nữ ai hiểu thấu được. Lúc mọi người sum họp, quây quần vui vẻ nhất cũng chính là lúc trong lòng chị mang nỗi buồn hiu quạnh, lạnh lẽo. Nước mắt cô đơn cứ thế tuôn dài theo nỗi nhớ cố hương. Mỗi dịp Tết về, chị cứ mong cho nó nhanh trôi qua để chị được đi làm, gặp lại mọi người trong đại gia đình, được nghe tiếng nói đùa của những đứa học trò. “Cứ mỗi lần nhụt chí tôi lại nghĩ về sự giúp đỡ, chăm sóc tận tình của đồng nghiệp khi bị đau ốm mà tự dặn lòng là còn có rất nhiều người cần mình. Cuộc sống cần nhất là tình thương mà”, chị nói.
Ban ngày, một mình đảm nhiệm công việc dạy  cho các học sinh khiếm thị trong Trung tâm. Chị còn là cô giáo năng động xóa mù chữ cho  ở một số huyện trong tỉnh. Nhưng khi mà đêm buông xuống, chị về với căn nhà khoảng 40m2 tại tổ 8, khu vực 2, phường Thủy Xuân (TP Huế), sống lặng lẽ một mình với bao hoài niệm, mơ ước dở dang. “Khi tới Huế, tôi thấy sự gắn chặt của mình như một cơ duyên từ trước”, chị nói.

Không bằng cấp vẫn luyện trò yếu thành giỏi

“Cô giáo” không bằng cấp, không được đào tạo nghiệp vụ sư phạm và còn mắc dị tật bẩm sinh về phát âm nhưng cứ mở lớp, dạy học là học sinh ùn ùn kéo nhau tới nghe giảng. Hàng chục học sinh yếu kém đã được cô giáo khuyết tật “hô biến” thành học sinh giỏi.

“Cô giáo” không bằng cấp

Nằm sâu trong ngõ 120, Vĩnh Tuy, Hai Bà Trưng (Hà Nội), lọt thỏm trong căn nhà cũ kỹ, xập xệ nhuốm màu thời gian là lớp học của cô giáo nghèo . Ở cái lớp học này, nếu ngồi liệt kê thì sẽ khó lòng tìm ra bất cứ tài sản nào đáng giá ngoài chồng sách vở cũ kỹ và tấm lòng ham học, ham dạy của trò và cô. Lớp học này sẽ chẳng có gì nổi trội hơn hàng ngàn lớp học khác ở các vùng quê nghèo nếu nó không được dẫn dắt bởi một con người đặc biệt: Cô giáo Lan Phương là một . Từ nhỏ, số phận đã không cho chị được vẹn tròn như bao đứa trẻ khác. Chị bị tật về phát âm, cái tật đáng lẽ là “cửa tử” cho cái “nghề” mà chị đã gắn bó bao năm – nghề dạy chữ, luyện trò.

Không bằng cấp, không được đào tạo nghiệp vụ sư phạm như hàng vạn giáo viên khác nhưng cô Phương lại biết cách “thổi lửa” vào sự chây ỳ, trì trệ của không ít học sinh cá biệt.
 
“Nghề dạy chữ đến với tôi rất tình cờ, tôi đã dạy cho các em bằng  của chính mình. Tôi nghĩ, các em kém mình hơn chục tuổi vẫn có thể học giỏi thì tại sao mình không thể học giỏi để kèm các em kém hơn. Mọi sự khởi đầu đều vất vả, không bằng cấp nhưng đổi lại tôi có lòng nhiệt thành, có kiến thức vững vàng, đặc biệt là môn Toán để tự tin truyền đạt cho các em tiểu học, trung học. Ban đầu, các âm từ bị mất do dị tật bẩm sinh, tôi phải viết ra cho các em. Lâu dần nghe quen, tôi không còn phải vất vả vì cái khiếm khuyết khổ sở của mình. Đến với tôi, các em ngoài việc có một người cô dạy chữ thì chúng còn có thêm một người bạn tâm giao. Tới lớp, các em được ăn, được uống, chúng thương cô giáo nghèo, nhà có gì, chúng dùng nấy. Và quan trọng nhất, tất thảy những thắc mắc của các em về môn Toán đều nhận được các câu trả lời thuyết phục, thỏa đáng”, cô Phương tâm sự.

Cô Lan Phương đang giảng bài trong lớp học đặc biệt.
Cô Lan Phương đang giảng bài trong lớp học đặc biệt.

Từ chỗ chỉ kèm tại nhà cho một vài em, tới nay lớp học của cô Phương khuyết tật, không bằng cấp đã lên đến con số hàng trăm học sinh. Để phù hợp với lịch học chính của các em, cô đã phải chia lớp thành nhiều ca trong ngày. Với nhiều lớp học khác, chia ca là để giới hạn thời gian dạy và học nhưng với cô Phương thì: “Mỗi ca là 2,5 giờ nhưng thú thực việc chia ca cũng chỉ để lấy lệ chứ khi dạy thì mục đích cuối cùng vẫn là thỏa mãn mọi vấn đề khúc mắc trong mỗi học sinh nên có ca kéo dài tới… nửa ngày”.

Tới nay, sau nhiều năm gắn bó với nghề dạy chữ, cô Phương không nhớ đã tôi luyện cho bao học trò nên người. Ước mơ cháy bỏng của người dạy chữ khuyết tật này là có một lớp học lớn hơn để cô có thể truyền niềm đam mê học tập tới con em lao động nghèo. Với cô, hoàn toàn không có khái niệm học sinh cá biệt, lười học mà chỉ có học sinh chưa được thổi niềm đam mê ham học tập.
Giáo cụ tuyển từ… đồng nát

Ngày chúng tôi có mặt tại căn phòng trọ đi thuê tại ngõ 120 Vĩnh Tuy, cô Phương đang tất tả giảng bài cho ca học buổi sáng. Với phương pháp dạy học của mình, “cô giáo” đã thổi hồn vào tinh thần ham học của các em. Trong lớp, tuyệt nhiên không có học sinh quay ngang, quay dọc, nói chuyện riêng mà tất thảy đều chăm chú nghe giảng, ghi chép và giơ tay trả bài. Giáo cụ giảng dạy trong lớp học đa phần được cô cóp nhặt từ hàng ve chai, sắt vụn. Giấy nháp được đóng bì và cũng có xuất xứ từ hàng ve chai được cô thu gom về. Học sinh lớp cô Phương phần lớn là con em lao động nghèo khu vực quận Hai Bà Trưng. Phụ huynh, học sinh đến với cô phần lớn qua “tiếng lành đồn xa”.

Chị Nguyễn Thị Lan Anh (14, tổ 2, phường Vĩnh Tuy), phụ huynh học sinh Nguyễn Hoàng Văn (lớp 7C, Trường THCS Vĩnh Tuy) cho biết: “Cô Phương thương yêu học sinh lắm. Chính tình thương của cô đã đem đến cho học sinh niềm đam mê với sách vở. Con nhà tôi tôi biết, trước đây nó ít học, ham chơi và đặc biệt là rất ghét đi học thêm. Tuy nhiên, khi nghe có một bạn học cùng lớp thẳng tiến từ học sinh kém lên học sinh giỏi sau một năm theo học cô Phương thì tôi ép cho cháu đi học. Từ chỗ không thích, cháu đã thay đổi hoàn toàn, thích học và học tiến bộ. Ban đầu, khi đặt chân đến đây, tôi không nghĩ ở cái chốn ẩm thấp, xập xệ này lại có một lớp học. Nhìn cô giáo nghèo, nói ngọng khiến tôi thêm phần e ngại. Vậy nhưng tấm lòng, kiến thức của cô đã chinh phục tất cả”. Theo chị Lan Anh, ngày chị mới cho con lên lớp thì học lực của Văn mới chỉ đạt học sinh tiên tiến, sau hơn một năm được cô Phương kèm cặp, tới nay Văn đã là học sinh giỏi của lớp.
 
Học trò chăm chú khi cô Phương giảng bài.
Học trò chăm chú khi cô Phương giảng bài.
Đến với lớp học cô Phương từ lớp… 1, tới nay học sinh Nguyễn Văn Hải (lớp 7C, Trường THCS Vĩnh Tuy) đã có 6 năm gắn bó với “cô giáo” đặc biệt này. Với Hải, cô Phương vừa là cô, vừa là bạn, là người mẹ thứ hai. Ngoài việc được dạy chữ, cô còn dạy Hải làm người. Với cô Phương, Hải luôn là niềm hy vọng lớn. Trong suốt thời gian gắn bó với cô Phương, ngoài kiến thức được học ở lớp, với kiến thức được cô Phương bổ trợ, Hải đã 7 năm liền đạt học sinh giỏi.

Nghị lực phi thường của cô giáo khuyết tật

Bỏ qua những mặc cảm vì thân hình nhỏ bé cũng như những khuyết tật do chất độc da cam mang lại. Chị Vũ thị Nga đã không ngừng cố gắng, nỗ lực hết mình để có thể trở thành một cô giáo dạy nghề giỏi như ngày hôm nay. Câu chuyện về cuộc đời chị chính là một tấm gương sống về ý chí, nghị lực cho biết bao nhiêu người noi theo.
Về thành phố Hải Dương, tỉnh Hải Dương hỏi thăm  Vũ Thị Nga thì ai cũng biết. Năm nay dù đã 36 tuổi nhưng chị chỉ cao 1,1m và nặng 29 cân. Ngay từ khi sinh ra chị đã không được may mắn như những đứa trẻ khác do chịu ảnh của chất độc màu da cam : Cột sống bị vẹo, lưng gù, chân tay co quắt khiến cho việc di chuyển của chị hết sức rất khó khăn.
Chị Nga tham gia chương trình “Phụ nữ sáng tạo việt nam 2013”
Chị Nga tham gia chương trình “Phụ nữ sáng tạo việt nam 2013”
Không cam chịu nhìn đứa con như vậy, gia đình đã đưa chị khắp nơi tìm thầy chữa bệnh. Nhưng rồi bệnh tình vẫn thế, còn kinh tế gia đình chị thì ngày càng kiệt quê vì lo thuốc thang chạy chữa. Năm lên 10 tuổi chị mới lẫm chẫm biết đi, nói chuyện cũng chưa rõ ràng.
Từ bé, bố mẹ đã dạy chị phải sống tự lập, không ỷ lại vào sự khuyết tật của mình để khiến người khác phải quan tâm lo lắng, cho nên việc gì trong khả năng mình có thể làm được là chị gắng sức để bố mẹ không phải bận tâm về mình và cũng là để rèn luyện bản thân.
Ý thức được sự thiệt thòi cũng như hoàn cảnh gia đình chị đã xác định là cần phải học, phải học thật giỏi mới ước mong vươn lên thay đổi số phận của mình và không phụ lòng cha mẹ.
Vậy là bỏ qua những mặc cảm khiếm khuyết của bản thân,và bao nhiêu lời chê cười của người đời chị đã xin bố mẹ cho đi học. Chị Luôn tự nhủ mình không được tự ti, phải chứng tỏ cho mọi người thấy mình không phải là một thứ vô dụng. Và chị đã làm được điều đó, chị liên tục đạt học sinh giỏi trong nhiều năm liền khiến cho tất cả thầy cô, bạn bè đều phải thán phục.
Đừng bao giờ từ bỏ hi vọng
Mặc dù rất ham học, nhưng học hết cấp hai chị đành xin nghỉ để chuyển sang học nghề. Bởi chị biết rất rõ hoàn cảnh gia đình mình: cha thì đau ốm liên miên, mình thì thế này mọi gánh nặng đổ lên trên đôi vai của mẹ. Chị Muốn học nghề. Muốn kiếm tiền, muốn phụ mẹ lo cho gia đình.
Sau đó ít lâu, chị nhận được giấy mời học nghề dành cho  của tỉnh Hải Dương. Sau nhiều lần đắn đo, chị quyết định theo học nghề thêu móc tại trung tâm 8/3 của tỉnh.Một lần nữa, chị lại nỗ lực hết sức mình.
Tại đây, chị đã tự học và hoàn thành chứng chỉ tin học văn phòng trong con mắt ngỡ ngàng, thán phục của mọi người. Đôi tay nhỏ bé, yếu ớt chính chị không ngờ nó lại có năng khiếu thêu móc đến vậy. Sau 3 tháng cần mẫm, quyết tâm chị đã hoàn thành xuất sắc khóa học thêu móc này và được trung tâm giữ lại làm việc.
Chị ở lại với công việc là dạy nghề cho người khuyết tật và phụ nữ nông thôn khác. Cái chị dạy không chỉ là những bài học về kỹ năng mà còn là bài học về cuộc sống : “hãy vượt lên chính mình”.
Chị nga trong một buổi giao lưu với học viên mới
Chị Nga trong một buổi giao lưu với học viên mới
Không chỉ dạy ở trung tâm, chị cũng thường xuyên xuống các xã dạy trực tiếp cho phụ nữ nghèo, người khuyết tật ở xa. Thấy cô giáo như vậy, mọi người đều nhìn với ánh mắt đầy ái ngại, nghi ngờ “cô giáo như thế liệu có dạy được không?”. Chị chỉ cười,đáp lại: “các cô nhìn cháu làm rồi biết.. “.
Nhìn cô giáo với đôi tay thoăn thoát đâm từng đường kim, mũi chỉ cùng với những tác phẩm của chị mọi người không khỏi thán phục. Có học viên học mãi không được định bỏ học nhưng khi nhìn chị giảng và thực hành trên sản phẩm, họ đã bảo: “cô giáo bị khuyết tật còn làm đẹp thế, vậy vì sao mình lại không cố gắng học được.”
Thời gian rảnh, chị cùng những người bạn của mình tham gia các hoạt động xã hội. Thăm hỏi, giúp đỡ những hoàn cảnh kém may mắn khác. Chia sẻ, động viên họ vượt lên trong cuộc sống.
10 năm dạy học và tham gia công tác từ thiện cũng là khoảng thời gian chị cảm thấy mình sống có ý nghĩa nhất. Chị tâm sự “Phía trước, cuộc sống của tôi vẫn còn có nhiều thử thách mà tôi cần phải cố gắng phấn đấu nhiều hơn nữa. Nhưng tôi đã không phải là người thừa, tôi đã tìm được niềm vui trong công việc và nhận ra giá trị của cuộc sống để lao động và cống hiến.”

Theo giaoduc.net.vn

Cảm hứng cho cuộc sống của người khuyết tật

Tháng 5-2013,  sẽ đến VN. Nhưng trước đó, sách và nhiều bài báo đã mang  đến VN trước khi người thanh niên 31 tuổi không tay không chân này bước xuống sân bay Tân Sơn Nhất.
Tất cả đều nói về anh như một phép mầu: chàng trai không tay không chân trở thành một diễn giả nổi tiếng thế giới, truyền cảm hứng và động lực sống cho triệu triệu người bằng câu chuyện bình dị vượt qua những trở ngại khốn cùng của  để đi đến thành công của mình.
Nick Vujicic bên vợ và con trai.
Nick Vujicic bên vợ và con trai.
Điều đã tạo nên “phép mầu Nick”, ngoài nghị lực to lớn và phi thường của con người này còn là điều kiện sống, cơ hội được học tập và sự ủng hộ mạnh mẽ của gia đình. Đó là những điểm tựa để Nick “bẩy” mình lên.
Nghèo đói và thiệt thòi
Tại VN, theo cuộc tổng điều tra dân số năm 2009, có 6,1 triệu  (7,8% dân số). Những điểm tựa dành cho  (NKT) VN vẫn còn hạn chế.
Nick đã sống tại hai quốc gia Úc và Mỹ. Tại Úc, có đến ba đạo luật liên bang hướng đến bảo vệ quyền của NKT, gồm: Đạo luật các dịch vụ khuyết tật năm 1986 (Disability Services Act 1986), Đạo luật phân biệt khuyết tật năm 1992 (Disability Discrimination Act 1992) và Đạo luật bảo vệ  năm 1991 (Social Security Act 1991) với phần lớn quy định về trợ cấp  cho NKT (Disability Support Pension). Tại Mỹ, đạo luật NKT của Mỹ đã được ban hành năm 1990 (Americans With Disabilities Act of 1990) với những cam kết mạnh mẽ về mục đích đạo luật: đưa ra quy định rõ ràng, mạnh mẽ và những tiêu chuẩn bắt buộc thi hành được đảm bảo bởi chính phủ liên bang nhằm chống lại sự phân biệt dành cho NKT. Tại VN, Luật NKT vừa ban hành năm 2010.
Luật NKT VN năm 2010 là sự xác nhận toàn diện về mặt pháp lý quyền của NKT trên nhiều lĩnh vực. Song, trong thực tế những lĩnh vực quan trọng để giúp NKT  như: y tế, giáo dục,  và tiếp cận… còn nhiều rào cản.
Cả nông thôn lẫn thành thị, nghèo đói là một trong những nguyên nhân lớn nhất khiến NKT không tiếp cận được các dịch vụ y tế. Bác sĩ Lê Đức Tố – phó chủ tịch Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật TP.HCM kiêm trưởng ban y tế của hội, đã thực hiện gần 20.000 ca mổ miễn phí cho trẻ em khuyết tật trong hơn 20 năm hành nghề – cho biết: “Chăm sóc y tế ban đầu dành cho trẻ khuyết tật tại VN chưa được chú trọng. Nhiều ca có thể can thiệp sớm để hồi phục nhưng người ta không chú ý, đến khi được mổ bệnh đã rất nặng, điều trị cũng tốn kém hơn. Hầu hết trẻ em khuyết tật tại các vùng nông thôn thường có kinh tế khó khăn và phụ thuộc vào tài trợ của các tổ chức từ thiện”.
Đâu là đòn bẩy?
Năm 1986, Trường nuôi dạy trẻ câm điếc Hi Vọng Bình Thạnh là trường dành cho trẻ khuyết tật đầu tiên được thành lập tại TP.HCM. Hiện nay, nhiều quận huyện ở TP đều đã có trường dành cho trẻ khuyết tật. Tuy nhiên, giáo cụ dành cho việc dạy học của giáo viên thường vẫn phải tự làm lấy. Thầy Trần Minh Tân, Trung tâm Giáo dục hòa nhập trẻ khuyết tật TP.HCM (Q.3), hơn 10 năm nay đã tạo ra hơn trăm giáo cụ để các em vừa học vừa chơi. Ông làm bằng tấm lòng và hằng mong mỏi những giáo cụ đó được sản xuất một cách chuyên nghiệp, bài bản hơn.
Bên cạnh đó, nhận thức “NKT không cần thiết phải đi học” của nhiều bậc phụ huynh cũng hạn chế cơ hội tiếp cận học đường của NKT. 69,1% thanh thiếu niên khuyết tật không biết đọc, biết viết (tổng điều tra dân số năm 2009).
Một khảo sát của Trung tâm Khuyết tật và phát triển được tiến hành vào năm 2012 với 1.800 công trình khách sạn, trường học, khu giải trí và ngân hàng tại Q.1 và Q.3 (TP.HCM) cho thấy: chỉ có 78 công trình được thiết kế có công năng dành cho người sử dụng xe lăn. Tại VN, ngoài những bất cập về phương tiện công cộng, các sân chơi cho NKT thật sự hiếm hoi. Cuộc thi hoa hậu NKT năm 2013 vừa mới đây là một điểm sáng lẻ loi. Các tụ điểm sinh hoạt cộng đồng dành cho đối tượng này cũng không nhiều, gần như không có tại các tỉnh lẻ.
VN cũng đã có những Nick như thế, như nhà giáo , hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng. Tuy nhiên, mức độ thành công chưa được như Nick và để thành công, nỗ lực cá nhân của họ quá gian nan. Để có những “Nick của VN”, việc xóa bỏ các rào cản và bằng những hành động cụ thể và có trách nhiệm, thật tâm là cần thiết để NKT tại VN có đầy đủ cơ hội tiếp cận quyền và sử dụng quyền của một con người trọn vẹn, là đòn bẩy để NKT sống đúng nghĩa trong đời sống.
Chàng trai kỳ diệu
Nick Vujicic (Nick James Vujicic) sinh năm 1982 tại Melbourne, Úc. Anh bị khiếm khuyết cả tay lẫn chân do bệnh tetra-amelia, một căn bệnh hiếm gặp. Tuy vậy, Nick đã tốt nghiệp cử nhân thương mại với chuyên môn kế hoạch tài chính và kế toán tại Đại học Griffith ở Logan, Úc. Nick còn có thể chơi golf, chơi banh, bơi lội, lướt sóng và trượt tuyết… Tất cả các hoạt động thường ngày của anh đều được làm bằng bàn chân trái nhỏ xíu. Năm 17 tuổi anh bắt đầu các bài diễn thuyết của mình về nghị lực sống. Đến nay, Nick đã đi diễn thuyết ở 24 quốc gia và vùng lãnh thổ với hơn 1.600 bài nói chuyện, cho hơn 4 triệu người nghe trực tiếp. Nick đã kết hôn cùng Kanae Miyahara, một cô gái bình thường năm 2012. Hiện họ đã có một cậu con trai khỏe mạnh.
Trong tháng 5-2013, Nick sẽ đến VN để trò chuyện với sinh viên Đại học Quốc gia TP.HCM và Hà Nội. Hai cuốn sách do Nick tự viết Cuộc sống không giới hạn và Đừng bao giờ từ bỏ  đã được phát hành tại VN.


Theo tuoitre.vn

Ông chủ trang trại khuyết tật một tay

Một cánh tay bị bại liệt, nhưng ông  (xã Ea Chà Rang, huyện Sơn Hòa, Phú Yên) đang làm chủ trang trại 52ha mía cao sản…

Thời gian qua, nắng hạn miền Trung gay gắt kéo dài nhưng mía của ông Ánh vẫn xanh bạt ngàn, trong khi những đồi mía cạnh đó héo khô. Ông Ánh cho hay: “Năm nay do ảnh hưởng nắng hạn nên năng suất mía của tôi chỉ đạt 75 tấn/ha. Mấy năm trước, năng suất 80 tấn/ha trở lên. Song, so với nhiều người xung quanh, mía của tôi năng suất vẫn vượt trội”.
Xe bồn chở nước tưới lưu động “giải hạn” cho cây mía của ông Ánh.
Xe bồn chở nước tưới lưu động “giải hạn” cho cây mía của ông Ánh.
Cánh đồng mẫu lớn
Trên chiếc U Oát gắn máy lạnh, tài xế riêng chở ông len lỏi qua các vùng gò đồi mía bạt ngàn. Đến từng nơi, ông xuống xe chỉ cho công nhân của mình chăm sóc mía. “Ngày nào chiếc xe cũng chở tôi đi thăm trang trại. Vì tật nguyền nên tôi chỉ nói để công nhân làm theo, chứ không cầm tay chỉ việc được. Không có mình, công nhân canh tác theo tập quán cũ làm sao mía tốt, có lãi nhiều được”- ông Ánh giãi bày.
Chiếc xe gắn máy lạnh, sáng sớm từ nhà ông ở thị trấn Củng Sơn (Sơn Hòa) đưa ông lên trang trại mía, chiều theo Quốc lộ 25 đưa ông về lại thị trấn.
Ông Hà Châu Ánh cho biết, công việc trồng mía cũng phải trăn trở lo toan, nhất là thời điểm đường nhập lậu qua biên giới nhiều làm cho giá đường thị trường trong nước xuống thấp.
Niên vụ mía 2013-2014, lần đầu tiên ở Phú Yên, ông Ánh liên kết 4 nhà trồng mía bằng cơ giới hóa theo mô hình cánh đồng mẫu lớn. Ông Nguyễn Thành – Phó Giám đốc Trung tâm Khuyến nông – Khuyến ngư Phú Yên, cho hay: “Máy công cụ lần đầu tiên đưa về Phú Yên và cũng áp dụng đầu tiên trên ruộng mía ông Ánh. Mô hình cánh đồng mía mẫu áp dụng cơ giới hóa từ khâu làm đất đến khâu trồng, bón phân, làm cỏ đều sử dụng máy. Chi phí giảm 1,5 triệu đồng/ha so với cách trồng truyền thống”.
Thu bạc tỷ
Trước đây, ông Ánh lái xe cho huyện ủy Sơn Hòa. Một thời gian cánh tay trái của ông bị bại liệt, đi chữa nhiều nơi không khỏi. Về nhà, ông uống hết thuốc Nam đến thuốc Bắc nhưng cánh tay cứ teo tóp dần. Ông đành nghỉ việc về nhà.
“Ăn không ngồi rồi” chán, ông quyết định lên Ea Chà Rang mua đất trồng mía. Ông thuê công nhân khai hoang liền vùng, liền thửa hình thành vùng mía rộng lớn. “Lúc đầu, tôi dựng trại ở luôn trên này. Chiều tối mua con gà, lít rượu mời mấy anh em lai rai cho tình làng nghĩa xóm thắt chặt. Bà con xung quanh quý mến, thương tình. Vất vả mà vui vì thấy trang trại mía trải dài mát mắt, trúng liền mấy vụ, tiền bạc theo về”- ông Ánh tâm sự.
Sau đó, ông đầu tư trồng các loại giống mía cao sản K8329, KK3, D125 mới du nhập về. Ông đi tham quan mô hình trồng mía ở Ấn Độ, học hỏi kỹ thuật trồng các loại giống mía mới rồi về áp dụng linh hoạt trồng trên vùng đất gò đồi khô khốc.
Từ ngày trồng mía cao sản, ông “trúng” lớn, năng suất trung bình 80 tấn/ha, 2 năm liền giá bán ổn định 950.000 đồng/tấn, mỗi năm ông có bạc tỷ. Có người nói trồng mía như ông chờ ngày thu hoạch… đếm đô la. Tuy nhiên theo ông Ánh, công việc trồng mía cũng phải trăn trở lo toan, nhất là thời điểm đường nhập lậu qua biên giới nhiều khiến giá đường trong nước xuống thấp.
Hơn 10 năm gắn bó với cây mía, ông Ánh đã đầu tư mua xe tải vận chuyển mía bán cho nhà máy đường, đồng thời mua xe bồn chở nước tưới lưu động “giải hạn” cho cây mía khi gặp nắng hạn kéo dài, rồi ông mua ô tô để chở ông đi làm, đúng hơn là đi chỉ vẽ cho công nhân làm.