Một cô giáo chỉ mới tròn 19 tuổi, bị khiếm thính, đang dạy ở trung tâm trẻ em khuyết tật Thủy Biều (thành phố Huế).
Đó là cả một câu chuyện rất đặc biệt nhưng rất đẹp về một cô gái đã vượt lên số phận để trở thành một con người có ích cho cộng đồng. Đó là cô giáo trẻ bị khiếm thính Lê Thị Thảo Phương
Số phận nghiệt ngã của cô bé có gương mặt thiên thần
Gần đây, người dân và cha mẹ của học sinh ở trường trẻ em khuyết tật Thủy Biều không khỏi tò mò về một cô giáo còn rất trẻ, có gương mặt đẹp như thiên thần cứ ngày ngày đều đặn đến dạy ở trường với nụ cười luôn thường trực trên môi khiến cho người đối diện dễ cảm mến. Nhưng, ít ai biết được hoàn cảnh đặc biệt của cô.
Qua giới thiệu của cô Phó Hiệu trưởng Nguyễn Thị Diệu Vân chúng tôi đã có dịp tìm về nhà của cô giáo Phương. Ngôi nhà của cô nằm khuất trong hẻm nhỏ của đường Lê Đại Hành (phường Tây Lộc, thành phố Huế).
Phương là người con gái lớn thứ hai trong một gia đình có ba chị em gái. Không may mắn như hai chị em của mình, khi mới lọt lòng mẹ Phương đã bị khiếm thính bẩm sinh (từ trong bào thai).
Kể từ đó trở đi cô bé phải trải qua những ngày tháng vô cùng khó khăn trong sự im lặng. Mẹ của Phương, chị Nguyễn Thị Kim Hương, vẫn còn nhớ như in cái ngày định mệnh mà cô con gái bé bỏng của mình được sinh ra cách đây 18 năm.
Dường như linh tính của một người mẹ đã làm cho chị Hương cảm thấy bất an, lo lắng nhiều hơn là niềm vui làm mẹ. “Linh tính của người mẹ đã báo cho tôi biết dường như đã có điều gì không hay xảy ra với đứa con gái bé bỏng của tôi. Gần ba tháng trời nhưng Phương không có phản ứng, cảm giác nghe thấy tiếng động khi tôi vỗ tay” – Chị Hương bùi ngùi nhớ lại.
Gia đình đã nhanh chóng đưa cháu đi khám nhưng một sự thật phủ phàng đổ ập lên gia đình nhỏ của chị khi được bác sĩ thông báo là con chị đã bị câm điếc bẩm sinh.
Khi nhắc tới phút giây đau lòng đó, giọng chị Hương gần như nghẹn ngào trong nước mắt. Cho đến bây giờ chị Hương vẫn không nguôi ngoai nỗi ân hận, trách móc bản thân mình, bởi nguyên nhân chính dẫn đến bệnh tật của Phương là do chị bị sốt kéo dài khi mang thai Phương.
18 năm Phương sống trong câm lặng cũng là 18 năm chị Hương chạy ngược chạy xuôi, cố gắng tìm ra phương thuốc thần tiên để đưa em trở lại bình thường như bao người khác.
Dù ở đâu lóe lên một tia hy vọng có thể chữa lành bệnh cho Phương chị đều không quản ngại. “Cho đến tận bây giờ tôi mới thật sự chấp nhận được phần nào sự thật cay đắng đó, nhưng nếu có hy vọng tôi sẽ vẫn tiếp tục chữa trị cho cháu. Tôi đã có lỗi với con tôi bởi chính sự thiếu hiểu biết của tôi”.
Không thể giao tiếp một cách bình thường như những đưa trẻ khác đã làm cho cô bé Phương trở nên tự kỷ, chỉ biết ru rú ở góc phòng không muốn gặp gỡ, tiếp xúc với ai cả. Chính điều này đã làm cho gia đình, đặc biệt là người mẹ hết sức khổ tâm.
“Những lúc nhìn thấy con bị trầm cảm, uất ức trong lòng mà không nói ra được, tôi cảm thấy tim mình như thắt lại. Tôi không thể ở nhà cả ngày bên con nên để xoa dịu nỗi đau của con mình ”.
Khi cô bé lên 6 tuổi, chị Hương đã đưa Phương đến với trung tâm trẻ em khuyết tật Vĩnh Ninh để giúp em tiếp xúc với mọi người nhiều hơn, tránh bị bệnh tự kỷ.
Chính ở trung tâm trẻ em khuyết tật Vĩnh Ninh, khả năng hội họa của Phương đã được ươm mầm và chớm nở. Cô bé Phương đã tìm thấy “ánh mặt trời” qua những bức tranh vẽ, dẫu rằng rất ngây ngô và đơn giản.
“Phương thích vẽ lắm, em có thể vẽ bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Phương vẽ rất đẹp, thầy cô ở trường ai cũng khen nức nở. Khi còn học ở trung tâm Vĩnh Ninh Phương đã từng đoạt giải nhì cấp tỉnh về vẽ tranh” – Chị Hương, mẹ của Phương tự hào nói về con gái.
Những tranh vẽ của Phương chính là một thứ ngôn ngữ riêng giúp cô gái này giao tiếp với mọi người, với cuộc sống. Thông qua tranh vẽ của Phương mọi người sẽ hiểu được Phương muốn nói điều gì. Không chỉ vẽ đẹp, Phương còn rất ham học hỏi, thông minh trong tính toán, sử dụng máy vi tính.
Gieo ước mơ bằng nét vẽ cho các em cùng cảnh ngộ
Trước khi tìm gặp gia đình của cô giáo trẻ Thảo Phương, chúng tôi đã tình cờ gặp cô trong một lần ghé thăm trung tâm trẻ em khuyết tật Thủy Biều, nghe mọi người nhắc đến một cô giáo còn rất trẻ (18 tuổi) bị khiếm thính.
Chúng tôi lấy làm ngạc nhiên vì không hiểu với độ tuổi và bị khiếm thính thì làm sao có đủ trình độ dạy học cho các em. Khi biết được hoàn cảnh của cô Phương thì chúng tôi mới cảm thấy cảm thông và khâm phục ý chí và lòng yêu trẻ của cô.
Tiếp xúc lần đầu với Phương không ai có thể nghĩ em bị khiếm thính cả. Thực ra để hiểu được Phương nói gì thì chúng tôi phải thông qua cô Phó Hiệu trưởng Nguyễn Thị Ngọc Vân hoặc phải ghi trước câu hỏi qua giấy để em trả lời.
Thảo Phương đã tốt nghiệp trường trẻ em khiếm thính Vĩnh Ninh, nhờ thông minh, học giỏi nên được trung tâm trẻ em khuyết tật Thủy Biều nhận về làm giáo viên tại đây.
“Nói là cô giáo nhưng thực chất chúng tôi nhận em (Phương) về dạy là vì Phương có thể tiếp xúc với các em dễ dàng hơn do có cùng hoàn cảnh.
Thông qua những gì Phương đã được học ở trường Vĩnh Ninh để truyền đạt lại cho các em ở đây thì tốt hơn bởi Phương có thể hiểu được tâm tư, tình cảm của các em. Có thể nói Phương đến với các em với tư cách là một người bạn thì đúng hơn” – Cô Diệu Vân tâm sự.
Lạ thay, kể từ khi Phương về với trung tâm từ tháng 6/2012 đến nay thì đã làm thay đổi rất nhiều thứ theo hướng tốt đẹp hơn. Các em học sinh khuyết tật ở lớp khiếm thính do cô giáo “bất đắc dĩ” trở nên ngoan hiền hơn, tiếp thu được bài vở tốt hơn.
Cũng dễ hiểu bởi chỉ có Phương, một người có hoàn cảnh tương tự mới thấu hiểu được những suy nghĩ thầm kín của những học sinh đắc biệt này và trên hết là trái tim yêu thương con người của chính cô giáo trẻ.
“Phương thương các em lắm, muốn các em học thật giỏi. Phương chỉ muốn được dạy cho các em hoài vì Phương thấy rất vui khi ở trường, chỉ có các em mới hiểu được Phương. Sau này Phương ước mơ được học tiếp để trở thành cô giáo thực sự để tiếp tục dạy cho các em”.
Đó là những câu trả lời thật ngắn gọn và ngây thơ nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu tình cảm của cô giáo trẻ có hoàn cảnh đặc biệt này.
Ở trường. cô giáo Phương ngoài việc hướng dẫn cho các em về viết chữ, tính toán (đơn giản) và đặc biệt là vẽ tranh. Phương tâm sự rằng em rất thích vẽ tranh và có thể ngồi cả ngày để vẽ bởi qua những nét vẽ, những hình ảnh đó là cả một thế giới sinh động đầy màu sắc. Đó cũng là một thứ ngôn ngữ “nghệ thuật” để cô gái trẻ này giao tiếp với mọi người và để mọi người hiểu hơn về Phương.
Cô Diệu Vân nói Phương rất thông minh, lại vẽ đẹp, minh họa chính xác bài giảng mà cô muốn truyền đạt đến cho các em. Điều mà trước đây các cô giáo bình thường khác gặp nhiều khó khăn.
“Tôi cảm thấy rất tiếc cho Phương, bởi cô bé rất thông minh lại xinh đẹp, lại có tài trong hội họa. Chúng tôi hy vọng sẽ tìm được một tổ chức tài trợ nào đó giúp Phương nâng cao trình độ học vấn, để tiếp tục cống hiến giúp đỡ trong việc giảng dạy cho các em bị khiếm thính”.
Chúng tôi có thể cảm nhận được sự say mê của Phương khi vẽ, dường như không có điều gì có thể làm cho cô gái này có thể dừng lại được.
Từng nét, từng nét một được phác họa trên bảng đen như có thần hơn bởi Phương đã truyền vào đó tất cả những tình cảm, suy nghĩ của mình. Nhìn các em học sinh chăm chú nhìn theo từng nét vẽ của cô giáo càng thấy được tình cảm quý mến mà các em dành cho cô.
Phương nhẹ nhàng chỉ bảo cho các em thông qua ngôn ngữ cơ thể (ngôn ngữ dành cho người khiếm thính), cầm tay từng em một hướng dẫn vẽ tranh.
Phương đối xử với các em rất bình đẳng như một người chị đi trước truyền đạt lại kiến thức cho các em, ở đây hầu như không có sự ngăn cách giữa cô và trò mà chúng ta hiếm gặp được ở những ngôi trường bình thường.
Ngoài những giờ giảng dạy ở lớp, cô giáo Phương còn cùng các em học sinh tham gia học lớp đan tre làm đèn lồng để kiếm thêm thu nhập để tự nuôi sống bản thân.
Bởi với trường hợp giáo viên đặc biệt như Phương thì chỉ được hưởng một mức lương phụ cấp khiêm tốn mà thôi. Đó chính là hình ảnh của một cô gái không chịu chấp nhận số phận, biết vượt lên khó khăn để hòa nhập với cuộc sống.
Chia tay cô giáo trẻ Lê Thị Thảo Phương trong niềm xúc động và cảm phục về một hình ảnh đã vượt lên số phận nghiệt ngã, nhưng vẫn luôn hướng về phía trước để trở thành một người có ích cho xã hội.
Chúng tôi vẫn băn khoăn với một suy nghĩ là chính việc sử dụng, tạo điều kiện cho những trường hợp như cô giáo “bất đắc dĩ” như Phương ở những trường khiếm thính chính là một phương pháp dạy học có hiệu quả nhất.
Theo Giáo dục thời đại







0 comments:
Post a Comment